Mãi một hồi lâu sau, lốt cuộc lão Khôi mới thở lại cho đều, chậm rãi nói.
“Lão nô... lão nô đây chẳng phải là nhờ phúc của tam thiếu gia ngài sao?”
“Lý gia là phúc địa, tam thiếu gia ngài lại càng là người phúc tinh cao chiếu.”
“Nếu không, với bộ xương tàn này của lão nô, mười mấy năm trước đã chết cứng từ lâu rồi, làm sao còn sống tới bây giờ để đánh xe cho ngài được nữa.”




